Gia
Đình Mũ Đỏ Việt Nam
Vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận
Bút
Ký
Chủ đề:
lính biệt hải
Tác giả:
Biệt Hải Nguyễn
Văn Kha
Bấm vào đây để in ra giấy (Print PDF)
Để
bảo vệ Tổ Quốc và chống lại sự xâm lăng của bọn cộng sản miền
Bắc, lợi dụng sự tự vệ của QLVNCH có giới hạn trong phạm vi lãnh
thổ theo hiệp định Geneve 1954. Nên bọn cộng sản được sự yểm trợ
của cộng sản Quốc tế cứ gia tăng liên tục tấn công miền nam. Vì
lý do đó Bộ TTM QLVNCH đã quyết định thành lập những đơn vị đặc
biệt để tấn công lại kẻ thù ngay tại hậu phương hay tại các mật
khu của chúng.
Bộ phận thứ: I. Là xâm nhập bằng đường
bộ với sự yểm trợ và hợp tác của Không Quân.
Bộ phận thứ: II. Là xâm nhập bằng đường
biển, có tên gọi là Sở Phòng Vệ Duyên Hải. Trong Sở PVZH gồm có
hai Lực Lượng: Hải Tuần và Biệt Hải, tất cả nhân viên LL Hải Tuần
do Bộ Tư Lệnh Hải Quân biệt phái qua Sở PVZH đặt dưới quyền Chỉ
Huy của Giám Ðốc Nha Kỹ Thuật.
Lực Lượng Biệt Hải là đơn vị được huấn
luyện để xâm nhập, đánh phá đồn bót, và bắt cán bộ cộng sản ngay
tại miền Bắc để lấy tin tức, hầu ngăn chận kịp thời những sự di
chuyển quân của cộng sản Bắc Việt. Các quân nhân của Lực Lượng
Biệt Hải được tuyển chọn từ các quân binh chủng trừ bị: Nhảy Dù,
Thủy Quân Lục Chiến, Biệt Ðộng Quân, và Người Nhái Hải Quân cùng
một số khá đông anh em Dân sự mà đa số là người Bắc di cư 1954,
với điều kiện là tình nguyện.
Sau khi được tuyển chọn kỹ lưỡng về lý
lịch cá nhân cũng như sức khỏe, các tân khóa sinh Biệt Hải phải
trải qua một khóa huấn luyện hết sức cam go và khắc khổ, khóa học
này không nằm trong chương trình của Cục Quân Huấn QLVNCH. Mà
hoàn toàn do các cố vấn Mỹ huấn luyện theo chương trình UDT–Seal
hầu để thích nghi với chiến tranh ngoại lệ. Không phải dễ dàng để
trở thành người quân nhân Biệt Hải, mà còn đòi hỏi phải có một sự
kiên nhẫn chịu đựng trong suốt thời gian thụ huấn, cộng với sức
khỏe. Muốn trở thành một quân nhân Biệt Hải phải đi qua hai món
ăn chơi đó là: Tung mây lướt gió (Nhảy Dù) và sử dụng bình hơi
(Người Nhái) bởi vậy người Biệt Hải rất đa dạng, lúc cần có thể
sử dụng về đường bộ hay đường biển, nhưng sở trường vẫn là xâm
nhập đường biển.
Sau ngày mãn khóa căn bản Biệt Hải,
cộng thêm khóa dù và khóa người Nhái, thì lúc đó các khóa sinh
mới trở thành người Biệt Hải chuyên nghiệp. Với quân phục được
cấp phát gồm có 2 bộ áo “rằn ri” và một nón đỏ do quân nhu quân
lực VNCH cấp, 2 bộ quần áo Biệt Kích do phía cố vấn Mỹ cấp phát.
Nói tóm lại, tùy theo từng cá nhân muốn mặc đồ của quân binh
chủng gốc hoặc mặc đồ Biệt kích kể cả một số thích được mặc đồ
thường phục sau giờ xuất trại, trong thời gian đầu khi còn ở các
trại lẻ tại Mỹ Khê, mỗi lần khóa sinh xuất trại bắt buộc tất cả
phải có đồ dân sự trưởng toán mới đưa giấy phép, bằng không thì
phải ở lại trại, vì để bảo mật cho các công tác xâm nhập nên LL
Biệt Hải không hề có phù hiệu, bởi vậy khi các đơn vị bạn nhìn
vào quân phục của Biệt Hải không biết họ là đơn vị nào?
Các quân nhân Biệt Hải được phép mặc
thường phục hoặc quân phục và được đi trong giờ giới nghiêm. Giấy
phép do Ðại tá Tỉnh trưởng Quảng Nam Ðà Nẵng cấp, đối với dân địa
phương ở Ðà Nẵng hay bán đảo Sơn Trà thường gọi là Biệt kích
Nhái, những lúc thời tiết miền Bắc biển động các toán thay phiên
nhau đi công tác ở các Mật khu cộng sản tại miền Nam, người dân ở
miền đó họ hay gọi chúng tôi là lính Dù. Ðiểm đặc biệt là mỗi lần
công tác dù Bắc hay Nam thì đồ ngụy trang được mặc duy nhất vẫn
là bộ bà ba đen và đi chân đất hoặc giày bata. Còn người dân miền
Bắc thì thường gọi chúng tôi là cán bộ của Mặt Trận Gươm Thiêng
Ái Quốc.
Tôi
còn nhớ vào dịp Trung Thu năm 1967, toán Numbus được chỉ định đi
công tác xâm nhập vào vùng Thanh Hóa. Ðối với LL Biệt Hải, bất kỳ
chuyến công tác nào cũng là đặc biệt cả, nhưng có lẽ chuyến xâm
nhập lần này có một vài điểm khác lạ hơn các chuyến khác vì một
lúc phải làm 2 nhiệm vụ: Ðó là bắt cóc cán bộ địa phương đưa về
Nam để khai thác tin tức, ngoài ra toán còn được giao thêm phận
vụ Tâm Lý Chiến, vì lúc đó sẵn dịp Tết Trung Thu nên chúng tôi
phải mang những gói quà biếu tặng của MẶT TRẬN GƯƠM THIÊNG ÁI
QUỐC cho các em miền Bắc như lệnh trên giao phó (trong đó hình
như là vải vóc, áo quần, bánh kẹo, và radio, v.v. Vì những thứ
này đã được gói sẵn trong bọc nylon rất kín đáo vì sợ thấm nước,
chúng tôi chỉ có nhiệm vụ đem đi).
Ðể chuẩn bị cho chuyến công tác được
thành công. Toán đã thực tập rất chu đáo, được chỉ dẫn phận vụ
của từng người trên mặt sa bàn, và nghiên cứu cẩn thận vào các
tấm hình không ảnh, ban ngày thì toàn đội tập vượt sóng, bơi lội,
chèo thuyền cao su. Ban đêm thực tập đổ bộ, cứ như thế liên tục
suốt trong vòng một tuần. Lần thực tập cuối cùng trước khi ra đi
là đổ bộ toán vào vùng cửa Ðại–Hội An (vùng này ban đêm hoàn
toàn do địch kiểm soát). Vì chương trình huấn luyện bắt buộc phải
tìm một địa điểm ở trong Nam tương tự như miền Bắc để cho nhân
viên dễ dàng làm quen được với địa thế. Nhưng đắng cay làm sao cứ
mỗi lần đi thực tập đổ bộ vào quanh vùng cửa Ðại, thì toán đều bị
chạm địch hoặc mất tích.
Cũng như những chuyến trước, toán
Numbus được các chiến đĩnh PTF đưa từ Ðà Nẵng ra đến vùng biển
Thanh Hóa, trên đường di chuyển tới mục tiêu, anh em Hải Tuần có
nhiệm vụ điều khiển Chiến Hạm, riêng anh em toán chúng tôi phải ở
dưới khoang hầm nằm ngủ hay nghỉ ngơi để lấy sức chuẩn bị cho
chuyến xâm nhập vào bờ trong một vài giờ sắp tới. Nói vậy chứ
chẳng có ai chợp mắt được, vì tâm trí lúc bấy giờ rối bời như mớ
bòng bong, có cả hằng trăm chuyện để mà lo lắng suy nghĩ, nào là
vợ con, cha mẹ, người yêu, v.v. Và rồi không biết chuyến xâm nhập
lần này còn có cơ may để trở về Nam gặp lại những người mà mình
đang suy nghĩ hay không? Hoặc là công tác tối mật này có đạt
được thành quả như sự mong muốn của cấp trên và ngay chính cả anh
em chúng tôi nữa, chưa nói đến bản tính nóng giận bất thường của
trời đất.
Vì
trước đây đã có nhiều chuyến khi hành động xong nhiệm vụ toán rút
ra bờ biển tìm đường để lội ra xuồng cao su, và từ đó dùng làm
phương tiện chở toán ra chiến đĩnh PTF đang đậu chờ ngoài khơi,
thì đột nhiên giông gió thổi tới bất ngờ, những đợt sóng cứ liên
tục dâng cao trắng xóa cả một vùng như tuyết, tệ hại hơn nữa là
có những lần toán đã bại lộ mục tiêu và đang bị chúng bao vây
rượt đuổi sau lưng, khi anh em thoát ra được tới bờ biển nỗi vui
mừng vừa mới chớm nở, thì lại trông nhìn thảm cảnh sóng gió trước
mắt mà lòng cảm thấy ngao ngán, lúc đó mạnh ai người nấy cố sức
lội ra tới xuồng để tìm con đường sống, sau đó trưởng toán mới
gọi ám số hoặc tên thật từng anh em để kiểm soát ai còn ai mất.
Vì vùng công tác quá xa xôi, không có
phương tiện yểm trợ hơn nữa chỉ hoạt động qua đêm, thời hạn ấn
định cho nhiệm vụ phải hoàn tất trong vòng 5 hay 6 giờ đồng hồ,
và cũng nên biết sự kiểm soát an ninh phường khóm của công an
miền Bắc rất kỹ, khác hẳn ở miền Nam nên rất khó trà trộn, toán
bắt buộc phải rời khỏi vùng công tác trước khi mặt trời mọc, hoặc
nếu trễ giờ hẹn có thể chiến đĩnh PTF sẽ di chuyển khỏi địa điểm
vì vấn đề an toàn, kế đến là lo sợ dân chúng ở địa phương phát
giác, và họ sẽ đi báo cho công an, hơn nữa vùng hoạt động nằm dọc
theo bờ biển, bởi vậy không có địa thế thích hợp để ẩn trốn một
khi bị sa cơ, như vậy kể như cuộc đời đã kết thúc, chưa nói đến
những chuyện không may có thể xảy ra như trong số anh em có người
bị thương chẳng hạn. Những giây phút nguy hiểm đó bốn chữ “sinh
Nam, tử Bắc” đều hiện rõ nét trong đầu, nhưng hầu hết tất cả anh
em toán vẫn luôn xác quyết với một niềm tin là phải tranh đấu cho
sự sống còn ở trong mọi tình huống.
Ðang lúc còn suy nghĩ vẩn vơ thì giấc
ngủ bỗng đến tự lúc nào không hay, có lẽ vì quá mệt mỏi, 8 anh
em chúng tôi chia nhau ngồi dưới hầm tàu chu vi không được rộng,
chiến đĩnh PPF vẫn phóng nhanh hết tốc độ, thỉnh thoảng những đợt
sóng đập vào lườn tàu rất mạnh đôi lúc làm mọi người tung lên
khỏi chổ mình ngồi, hơn nữa mùi dầu máy bốc lên cũng rất khó
chịu, một vài anh em đã phải ói mửa trông thật bơ phờ. Bỗng một
tiếng còi vang lên làm tỉnh thức mọi người, báo hiệu cho toán
sắp sửa tới mục tiêu, có lẽ theo sự suy nghĩ của tôi, vì ý Hạm
trưởng muốn cho anh em có chút thì giờ để chuẩn bị kỹ càng hơn,
đồng hồ lúc đó đúng gần 9 giờ tối, chúng tôi kiểm soát tất cả đồ
trang bị cá nhân lại một lần cuối trước khi rời khỏi hầm tàu đi
về phía sau lái PTF, và rồi cùng nhau hợp lực với hai người bạn
điều khiển xuồng cao su xem xét lại cẩn thận (xuồng cao su được
chia làm thành 6 ngăn, 2 ngăn dưới lườn, và 4 ngăn ở trên được
bơm bằng hơi, mục đích để giữ cho xuồng an toàn nếu lỡ bị trúng
đạn ở ngăn nào hoặc giả thử có xì hơi, các ngăn còn lại vẫn giữ
vững thế thăng bằng, và xuồng cao su được sử dụng bằng một loại
máy giảm thanh (40 hp Johnson, chạy bằng xăng có pha nhớt) vào
lúc đó chiếc chiến đĩnh PTF giảm bớt tốc độ, từ từ tiến vào mục
tiêu, và rồi tới điểm dừng lại. Hạm trưởng đứng trên phòng lái
phóng thanh ra lệnh cho toán chuẩn bị đổ bộ, hai chiếc xuồng cao
su được các anh em Hải Tuần tới trợ giúp thả xuống hai bên mạn
tàu ở phía sau chiến đĩnh, tiếp theo đó tất cả anh em toán tuần
tự leo xuống ngồi theo vị thế đã được chỉ định trước khi đi, nên
rất gọn gàng và nhanh chóng.
Phận sự hai tài công phụ trách lái 2
xuồng cao su liền cho nổ máy chạy theo sự hướng dẫn bằng radar
của tàu mẹ (tức PTF). Khi 2 xuồng cao su vào đến gần bờ biển
Thanh Hóa thì trưởng toán ra lệnh tắt máy và chèo bằng mái chèo
nhỏ (dầm) để tránh gây tiếng động, khi khoảng cách bờ biển và
xuồng cao su còn trên dưới 1000 thước, trước tiên thả hai tiền
sát viên lội vào bờ làm nhiệm vụ quan sát ngang, dọc (trên dưới)
100 thước và tìm địa thế an toàn cho toán xâm nhập lội vào sau,
khi đã tìm được chỗ như ý, lúc đó người tiền sát phụ lội ra nước
ngang ngực dùng hồng ngoại tuyến loại nhỏ cầm tay bấm ám hiệu đã
cho sẵn ở nhà (thường được sử dụng bằng ám hiệu “Tic–Tè” khoảng
cách độ bao nhiêu giây được bấm lại một lần, tất cả quy luật đó
chỉ có tiền sát và trưởng toán biết mà thôi, khi trưởng toán ngồi
ngoài xuồng cao su nhìn vào phía bờ xác nhận đúng được chỉ thị đã
ấn định lúc ra đi thuyết trình thì mới cho toán còn lại tiếp tục
lội vào, cũng có một đôi lần 2 tiền sát bị bắt, thì lập tức
trưởng toán phải quyết định hủy bỏ công tác liền lúc đó lý do vì
ám hiệu và giờ giấc không đúng.
Tất cả chúng tôi mang chân nhái áo phao
và vũ khí cá nhân AK–47, nhảy xuống biển kẻ trước người sau cùng
nhìn nhau lội vào. Còn lại 2 xuồng cao su và hai nhân viên bỏ neo
tại đó để canh giữ và có nhiệm vụ chờ đón toán khi xong phận sự
lội ra, hai chân vừa chạm mặt đất, anh em vội tháo gỡ cặp chân
nhái móc vào bên hông và theo tiền sát dàn hàng ngang nằm dọc bờ
biển, mọi cặp mắt đều đổ dồn hướng lên các bụi cây vì trên đó vẫn
còn có một người tiền sát chính đang ngồi chờ. Kế đến trưởng toán
lấy phương giác hướng đi đến mục tiêu, trên đường di chuyển, mỗi
bước đi là một nhịp thở, từng tiếng động nhỏ của loài vật cũng đủ
làm cho anh em giật mình, vì ban đêm nên sự quan sát ở phía trước
mặt rất là giới hạn, tâm trí lúc bấy giờ quên hết mọi sự kể cả vợ
con, cha mẹ, người yêu, v.v.
Ngược lại thần chết lúc nào cũng ám
ảnh, 6 tay súng từng bước một luôn bám sát gần nhau. Chúng tôi di
chuyển theo chiến thuật đột kích của Biệt Hải mà cố vấn Seal Mỹ
đã chỉ dẫn, tất cả mọi người đều cùng ý thức trách nhiệm và bảo
vệ mức tối đa cho nhau, có ở trong những giây phút thập phần nguy
hiểm này mới định nghĩa được cái tình đồng đội thật hết sức trân
quý và hết sức tuyệt vời, trên đường di chuyển tới mục tiêu,
chúng tôi không gặp một trở ngại nào.
Ðúng khoảng 2:00g sáng, cả toán đã tới
được mục tiêu chỉ định: đó là một xóm nhà thuộc dân chài lưới rất
nghèo nàn dưới chế độ của Bác, đồng thời chúng tôi còn tìm cách
đến nơi trú ngụ của cán bộ nhưng không thấy. Anh em chỉ gặp toàn
những ông già bà lão và một số các em nhỏ. Nhân tiện đó đem phân
phát những gói quà Trung Thu cho một số gia đình, tiếp theo đó
một vài anh em trong toán còn làm thêm nhiệm vụ cắm cờ của Mặt
Trận Gươm Thiêng Ái Quốc tại khu xóm đó, trước khi rút lui ra bờ
biển để kịp đúng giờ đã hẹn, một số người tại đó sau khi nhận
được quà, họ đã cám ơn rối rít trông thật hết sức thương tâm, và
còn luôn miệng gọi anh em chúng tôi là cán bộ mặt trận, trong số
đó có một vài người trẻ đã tỏ ra rất bạo miệng xin được đi theo
với cán bộ (tức chúng tôi). Nhưng chuyến này anh em toán không
có lệnh đưa dân về Nam khai thác tin tức, nên vội vàng từ chối và
nói khéo là sẽ gặp họ lại trong lần tới. Trước những năm 1975 rất
ít người ngoài biết đến đơn vị Biệt Hải và LL Hải Tuần, họ là ai?
Và cũng không bao giờ biết được sự hoạt động phía trong nội bộ
của SPVZH ra sao, chỉ trừ nhân viên đã có thời gian phục vụ,
nhưng khi hết giao kèo thì đều được an ninh dặn dò theo như trong
tờ bảo mật của Sở.
Ngày 30/4/1975, toàn thể QLVNCH bị bức
tử bởi các thế lực ngoại bang và bắt buộc phải thua trận, hằng
trăm ngàn quân cán chính phải chịu cảnh trả thù khát máu của cộng
sản Bắc Việt bằng cách tập trung đưa vào các trại tù khổng lồ đầy
khắc nghiệt và ác độc không có lối thoát, vì cuối nẻo đường cùng
đầy tuyệt vọng.
Tôi đành phải ra trình diện ở địa
phương của tôi tại (Huế), tôi khai là phục vụ ở đơn vị Nhảy Dù,
cũng may nhờ lúc còn ở LL Biệt Hải tôi đã kín miệng, ngay cả
người thân trong gia đình trong những lần có phép về thăm nhà,
cũng không hề biết tôi là lính gì và phục vụ ở đâu? Lúc đầu chúng
tôi được tụi cộng sản tập trung ở trại Khe sanh–Quảng Trị, một
thời gian sau cộng sản di chuyển chúng tôi về trại Cồn Tiên, Ðông
Hà.
Tôi được
vào đội 7 (đội 7 là đội dành riêng cho cấp bậc trung úy), ở trại
vẫn thường có những giờ học chính trị tại Hội trường, hôm đó có
một chính trị viên cao cấp ở trung ương đến thăm trại và hắn “lên
lớp” nói rằng: “Một tên Biệt Kích tội lỗi ngang bằng một viên đại
tá”, tôi ngồi dưới lớp nghe qua đồng thời mỉm cười, và thầm nghĩ
trong bụng. Tao đang ngồi trước mặt chúng mày đây, phải trước năm
1975 tao gặp được mày có lẽ giờ này mày đã đi mò tôm cho Thủy
Vương rồi. Sau một thời gian vì không chịu nổi sự nhục nhã và
hành hạ thân xác của bọn cai tù, và vốn mang trong người dòng máu
Biệt Hải không bao giờ chịu khuất phục bọn răng đen mã tấu. Tôi
đã quyết định trốn trại vào năm 1977.
Biệt Hải Nguyễn Văn Kha
Toán Numbus.
Trưởng Toán 717 Ðoàn 71,
Sở Công Tác Nha Kỹ Thuật/Bộ Tổng Tham Mưu, QLVNCH.
Bấm vào đây để in ra giấy (Print PDF)
THIÊN SỨ MICAE – BỔN MẠNG SĐND VNCH
|
Hình nền: thắng cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ. Để xem được trang web này một cách hoàn hảo, máy của bạn cần được trang bị chương trình Microsoft Internet Explorer (MSIE) Ấn bản 9 hay cao hơn hoặc những chương trình Web Browsers làm việc được với HTML–5 hay cao hơn.
Nguồn: Internet eMail by tn chuyển
Đăng ngày Thứ Ba, December 24,
2024
Ban Kỹ Thuật
Khóa 10A–72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH
GĐMĐVN/Chi Hội Hoa Thịnh Đốn & Phụ cận
P.O.Box 5345 Springfield, Virginia, VA 22150
Điện thoại & Điện thư:
Liên lạc
Trở lại đầu trang