
Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam
Vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận
Tùy bút
Chủ đề:
lập trường quốc gia vnch
Tác giả: Dương Nguyệt Ánh

bấm vào đây để in ra giấy (print pdf)
Nữ hậu duệ VNCH, Dương Nguyệt Ánh
khoa học gia thế giới người Huê Kỳ gốc Việt khẳng định để chống lại
lời phát ngôn của Tô Lâm trong vấn đề hòa giải dân tộc. Sau đây là
bài nói chuyện của bà:

Người
Việt quốc gia hải ngoại không thể hợp tác hay hòa hợp hòa giải gì
với nhà cầm quyền Việt Nam được.
Đã 50 năm qua kể từ ngày
miền Nam rơi vào tay cộng sản (CS). 50 năm là một thời gian đủ dài
để cho những người Việt tha hương xây dựng lại mái nhà và một đời
sống sung túc mới bên ngoài quê hương. Nhưng 50 năm vẫn chưa đủ dài
và có lẽ sẽ không bao giờ đủ dài để chúng ta quên đi cái tang chung
và quên được Việt Nam (VN), hay nói rõ hơn là quên được Việt Nam
Cộng Hòa (VNCH).
Những ngày tháng đầu đặt chân đến Huê Kỳ tỵ
nạn, tôi vô cùng ngỡ ngàng khi thấy truyền thông, báo chí, sách vở,
phim ảnh, và học đường Huê Kỳ mô tả chiến tranh Việt Nam khác hẳn
với những gì chính tôi và gia đình tôi đã sống qua.
Vì thiên
tả và phản chiến, họ đã thiếu lương thiện hoặc mù quáng đến nỗi bóp
méo sự thật và nhục mạ không chỉ quân đội VNCH mà cả binh sĩ Huê Kỳ
của họ.
Vì thế quần chúng Huê Kỳ nói riêng và thế giới nói
chung có một hiểu biết rất sai lệch về chánh nghĩa của miền Nam. Bao
nhiêu năm sau khi miền Nam sụp đổ, tôi vẫn mang trong lòng một cái
hận. Cái hận nước mất nhà tan chưa đủ, tôi còn mang thêm nỗi uất hận
và cảm giác đau đớn bất lực khi thấy chiến sĩ của mình tiếp tục bị
hàm oan và sỉ nhục.
Những người quân nhân Huê Kỳ thì bị vơ
đũa cả nắm là những tên sát nhân phụ nữ và trẻ thơ. Những chiến sĩ
VNCH vào sanh ra tử trong đó có anh ruột tôi thì bị vu khống là hèn
nhát. Cả quân đội VNCH bị bỏ rơi và cuối cùng bị ra lịnh đầu hàng
vào 30 tháng 4 mà tại sao bị đổ tội làm cho mất nước.
Hôm
nay, tôi vẫn còn mang trong lòng sự tức giận này nhưng tôi không còn
cảm thấy bất lực nữa. Trong khi tôi từ một người tỵ nạn buồn tủi năm
xưa trở thành một công dân Huê Kỳ với đầy tự tin hôm nay thì tôi
cũng đã học hỏi và nhận ra được nhiều điều. Tôi nhận ra rằng chính
chúng ta phải tự giúp mình, chính chúng ta phải lên tiếng phản bác
lại bọn truyền thông thiên tả, phải tự giải oan và không trông chờ
vào ai khác.
Ở những quốc gia tự do dân chủ như Huê Kỳ ai
cũng có thể lên tiếng tranh đấu hay binh vực cho bất cứ một điều gì.
Ngày nay với những sách báo điện tử và những trang mạng xã hội,
truyền thông dòng chính không còn giữ độc quyền điều phối dư luận
nữa, và tiếng nói của thiểu số như chúng ta sẽ không sợ bị át giọng,
miễn là ta có đủ quyết tâm.
Là thế hệ tỵ nạn đầu tiên chúng
ta đã tạm lo xong chuyện cơm áo, đã thành công rực rỡ trên quê hương
mới ở nhiều phương diện, và đã dựng lên những cộng đồng Việt trù phú
ở khắp nơi.
Bây giờ là lúc chúng ta đủ phương tiện và kinh
nghiệm để dồn nỗ lực vào việc trả lại sự thật cho lịch sử. Chính
chúng ta phải phục hồi danh dự cho chiến sĩ của mình và chính chúng
ta phải giáo dục quần chúng về chiến tranh VN và chánh nghĩa của
quân dân VNCH, nhứt là cho thế hệ con cháu của chúng ta. Với tình
trạng thiên tả ở các học đường Huê Kỳ, từ sách vở tài liệu giảng
huấn cho tới khuynh hướng chánh trị của giáo sư, chính con cháu
chúng ta cũng sẽ hiểu biết sai lệch nếu cha mẹ không giải thích.
Hậu quả là con cháu chúng ta không những sẽ không biết hãnh diện
mà có thể còn mặc cảm về nguồn gốc VNCH của họ, cho rằng cha ông chỉ
là những kẻ thua trận cay cú nên mới chống chánh quyền VNCS. Từ đó
họ không tha thiết đến việc tìm biết thêm về cái gốc của mình, không
tham gia vào sinh hoạt của cộng đồng người Việt quốc gia (CĐNVQG),
và thờ ơ với những vấn đề liên quan đến sự trường tồn của dân tộc
Việt Nam. Còn nếu họ có lòng và vẫn quan tâm đến Việt Nam thì chính
vì họ xa lạ với CĐNVQG, họ sẽ dễ nhiễm tuyên truyền và dễ ngả về
phía CSVN.
Một trong những chiêu bài bọn tay sai CS ở hải
ngoại dùng nhiều nhứt là kêu gọi hòa hợp hòa giải và hợp tác với
chính quyền CSVN. Đã gọi là hợp tác tức là phải có một mục đích
chung. Mục đích của chúng ta là bảo vệ lãnh thổ, bảo vệ chủ quyền
quốc gia của VN, là tạo tự do, cơm no áo ấm cho người dân VN. Mục
đích của họ chỉ là củng cố quyền lực cho đảng và giai cấp tư bản đỏ,
bằng mọi giá và bất chấp mọi hậu quả cho dân tộc và tổ quốc VN, như
đã được chứng minh bằng những hành động dâng đất dâng biển cho Trung
Cộng và ăn cắp tài nguyên quốc gia làm của riêng. Mục đích của họ và
của ta không những không thể dung hòa mà còn đối kỵ nhau nên người
Việt quốc gia hải ngoại không thể hợp tác hay hòa hợp hòa giải gì
với nhà cầm quyền VN được.
30 tháng 4 không thể chỉ là một
ngày tang buồn với những hồi tưởng và nước mắt. Khi nhớ đến những
cái chết bi hùng của chiến sĩ VNCH và những tai ương đã đổ lên đầu
quân dân miền Nam, chúng ta cần có những bước tới rõ ràng hơn nữa,
mạnh mẽ hơn nữa, để trả lại sự thật cho lịch sử, để giáo dục tuổi
trẻ VN và dư luận thế giới về chiến tranh VN và phục hồi danh dự cho
QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA.
Tôi xin nhân dịp này bầy tỏ lòng
biết ơn sâu xa đối với những ai đã từng tranh đấu và hy sinh cho
chánh nghĩa tự do của miền Nam VN, những chiến sĩ đã bỏ mình, và
những thương phế binh đang sống tủi cực ở quê nhà. Nhờ chiến sĩ mà
hôm nay tôi được sống tự do và bình an, được có cơ hội để theo đuổi
những hoài bão riêng và mưu tìm hạnh phúc cho riêng mình. Tôi mãi
mãi không quên ơn chiến sĩ.
Dương Nguyệt Ánh

bấm vào đây để in ra giấy (print pdf)


thiên sứ micae – thánh bổn mạng sđnd qlvnch

|
|

hình nền: thắng cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ. Để xem được trang web này một cách hoàn hảo, máy của bạn cần được trang bị chương trình Microsoft Internet Explorer (MSIE) Ấn bản 9 hay cao hơn hoặc những chương trình Web Browsers làm việc được với HTML–5 hay cao hơn.
nguồn: internet eMail by ppl chuyển.
Đăng ngày Chúa Nhật, July 19, 2026
tkd. Khoá 10A–72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH