Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam Vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận Trang Âm nhạc Chủ đề: nhạc trữ tình pháp Tác giả: khuyết danh Chuyển ngữ: anh y [*]
THẦY GIÁO LÀNG (Le Maître d’École Magnifique)
Lời giới thiệu: kính mời
quí vị thưởng thức một ca khúc hay & có ý nghĩa của người pháp "thầy
giáo làng", ca khúc diễn tả sự hoài niệm về những người thầy
giáo ngày xưa tại các ngôi làng ở nước Pháp. Nội dung &
Ý nghĩa bài hát như sau:
Bài hát không chỉ nói về một
người thầy, mà gợi lên hình ảnh nền giáo dục truyền thống của
người Pháp:
lớp học làng quê với bảng đen, bụi phấn, bản đồ nước Pháp, những
cuốn vở, và một người thầy nghiêm khắc nhưng đáng kính.
Thông điệp
chính là kỷ luật học đường, học tập, lao động, và sự cố gắng sẽ giúp một
đứa trẻ trưởng thành.
Một số câu chọn lọc diễn tả về hình
ảnh một ông giáo làng và những học sinh ngoan tại những ngôi
trường làng xưa tại Pháp như:
📌Il n'avait pas besoin de
parler fort pour qu'on respecte son savoir: Thầy không cần nói
lớn tiếng mà chúng tôi vẫn kính trọng kiến thức của thầy. Ý là
uy tín và kiến thức của người thầy tự nó đã khiến học trò kính
phục.
📌La vie ne donne rien sans effort: Cuộc đời chẳng
cho ai điều gì nếu không có sự cố gắng. Đây là một lời dạy về
giá trị của lao động và nỗ lực.
📌celui qui travaille
aujourd'hui sera plus fort encore: Người biết chăm chỉ hôm nay
thì ngày mai sẽ càng mạnh mẽ hơn. Ý nói những nỗ lực hiện tại sẽ
tạo nên một con người tốt hơn, mạnh mẽ hơn trong tương lai.
Nếu đặt trong ngữ cảnh "Le Maître d’École Magnifique", thì
"maître d’école" ở đây có thể hiểu rất đẹp là "người thầy giáo
làng", "người thầy giáo xưa", chứ không chỉ đơn giản là "giáo viên", v.v.
Kính mời quý vị thưởng lãm ca khúc bên dưới đây. Trân trọng. –tkd Tác giả chú thích:
[*] "anh Y": là "AI" mà "AI" lại
là nghi vấn đại danh từ trong tiếng Việt; cho nên tôi
nhân cách hoá {AI: artificial intelligence} thành "anh Y"
để tránh nhầm lẫn vì tên riêng trong tiếng Việt không bắt đầu bằng i{ngắn}.
Il y avait
dans nos villages une cloche au matin clair des
cartables des pages sages et la poussière de craie
dans l'air.
sur le mur une carte de france
regardait nos yeux d'enfant on apprenait dans le
silence à devenir plus grand.
le maître
entrait dans la classe avec son livre et son
regard il n'avait pas besoin de parler fort
pour qu'on respecte son savoir.
il nous
parlait de lire et d'écrire de compter juste de
bien écrire et de choisir les mots qu'il fallait
pour apprendre à mieux comprendre.
il disait
tiens–toi droit mon petit la vie ne donne rien
sans effort mais celui qui travaille aujourd'hui
sera plus fort encore...
c'était le temps des
maîtres d'école quand la france apprenait encore
quand les leçons tenaient parole et formaient des
cœurs plus forts.
c'était le temps des vraies
valeurs du respect et de la mémoire on savait
nommer les erreurs sans réécrire l'histoire.
aujourd'hui tout semble à l'envers on confond
le faux le vrai mais dans les vieux cahiers d'hier
il reste ce qu'on nous apprenait.
il y avait
des dictées sévères des fautes rouges sur le
papier mais on savait qu'il fallait faire mieux
encore et recommencer.
on apprenait que la
liberté ne grandit pas sans discipline qu'un
enfant doit être guidé avant que le monde le
déracine.
quand sonnait la récréation on
courait sans écran dans les mains on avait moins
d'informations mais peut–être un peu plus de
chemin...
c'était le temps des maîtres d'école
quand la france apprenait encore quand les leçons
tenaient parole et formaient des cœurs plus forts.
c'était le temps des vraies valeurs du respect
et de la mémoire on savait nommer les erreurs
sans réécrire l'histoire.
aujourd'hui tout
semble à l'envers on confond le faux le vrai
mais dans les vieux cahier d'hier il reste ce
qu'on nous apprenait.
je ne dis pas que tout
était parfait ni que le passé savait tout mais
on savait ce que respect voulait et ce que valait
un mot doux.
on ne changeait pas le sens des
mots pour cacher la vérité on apprenait qu'être
plus grand c'est aussi se corriger...
c'était le temps des maîtres d'école quand la
france apprenait encore quand l'encre noire dans
les cahiers dessinait nos premiers efforts.
et si demain tout part à l'envers si l'on ne
sait plus transmettre qu'on rouvre au moins les
cahiers clairs de nos anciens maîtres.
il y
avait dans nos villages une cloche au matin clair
et dans le cœur de notre enfance une france à ne
pas défaire.
Ngày ấy,
trong những ngôi làng của chúng ta có tiếng chuông
vang lên trong buổi sớm trong lành những chiếc
cặp, những trang vở ngay ngắn và bụi phấn trắng
bay trong không khí.
trên tường là tấm bản đồ
nước pháp lặng nhìn những đôi mắt trẻ thơ của
chúng ta chúng ta học trong im lặng học cách
trưởng thành hơn từng ngày.
người thầy bước
vào lớp mang theo cuốn sách và ánh mắt nghiêm nghị
thầy chẳng cần phải nói lớn tiếng mà chúng ta vẫn
kính trọng kiến thức của thầy.
thầy dạy chúng
ta đọc và viết dạy cách tính toán cho đúng, viết
cho thật đẹp và biết lựa chọn những từ ngữ phù hợp
để học cách hiểu biết tốt hơn.
thầy nói: “nào,
ngồi/đứng cho ngay ngắn nhé, con.” cuộc đời chẳng
cho ai điều gì nếu không có sự cố gắng nhưng người
biết chăm chỉ hôm nay thì ngày mai sẽ càng mạnh mẽ
hơn...
đó là thời của những người thầy giáo
làng khi nước pháp vẫn còn đang học khi những
bài học vẫn giữ trọn lời dạy và hun đúc nên những
trái tim mạnh mẽ hơn.
đó là thời của những giá
trị đích thực của sự tôn trọng và ký ức người
ta biết gọi tên những sai lầm mà không viết lại
lịch sử.
ngày nay, dường như mọi thứ đều đảo
lộn người ta lẫn lộn điều giả với điều thật
nhưng trong những cuốn vở cũ ngày xưa vẫn còn lưu
lại những gì người ta từng dạy chúng ta.
khi
ấy có những bài chính tả nghiêm khắc những lỗi sai
bị đánh dấu bằng mực đỏ trên giấy nhưng chúng ta
hiểu rằng mình phải làm tốt hơn nữa và phải làm
lại từ đầu.
chúng ta được dạy rằng tự do
không thể lớn lên nếu thiếu kỷ luật rằng một đứa
trẻ cần được dẫn dắt trước khi thế giới khiến nó
mất đi cội nguồn.
khi tiếng chuông báo giờ ra
chơi vang lên chúng tôi chạy ùa ra mà chẳng có màn
hình nào trong tay chúng tôi có ít thông tin hơn
nhưng có lẽ lại có thêm một con đường để đi.
đó là thời của những người thầy giáo làng khi nước
pháp vẫn còn đang học khi những bài học vẫn giữ
trọn giá trị và hun đúc nên những trái tim mạnh mẽ
hơn.
đó là thời của những giá trị đích thực
của sự tôn trọng và ký ức người ta biết gọi tên
những sai lầm mà không viết lại lịch sử.
ngày nay, dường như mọi thứ đều đảo lộn người ta
lẫn lộn điều giả với điều thật nhưng trong những
cuốn vở cũ ngày xưa vẫn còn lưu lại những điều
chúng ta từng được dạy.
tôi không nói rằng mọi
thứ ngày xưa đều hoàn hảo cũng không phải quá khứ
biết hết mọi điều nhưng ngày ấy người ta hiểu sự
tôn trọng có ý nghĩa gì và biết một lời nói dịu
dàng đáng quý đến nhường nào.
người ta không
thay đổi ý nghĩa của những từ ngữ chỉ để che giấu
sự thật chúng ta được dạy rằng trưởng thành hơn
cũng có nghĩa là biết sửa chữa những sai lầm của
mình...
đó là thời của những người thầy giáo
làng khi nước pháp vẫn còn đang học khi mực đen
trên những trang vở ghi lại những nỗ lực đầu tiên
của chúng ta.
Và nếu ngày mai mọi thứ lại trở
nên đảo lộn nếu người ta không còn biết cách
truyền lại những điều ấy thì ít nhất hãy mở lại
những cuốn vở sạch đẹp của những người thầy ngày
xưa.
ngày ấy trong những ngôi làng của chúng
ta có tiếng chuông vang lên trong buổi sớm trong
lành và trong trái tim của tuổi thơ chúng ta có
một nước pháp mà ta không được để bị phá vỡ./.
hình nền: thắng cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ. Để xem được trang web này một cách hoàn hảo, máy của
bạn cần được trang bị chương trình Microsoft Internet Explorer (MSIE)
Ấn bản 9 hay cao hơn hoặc những chương trình Web Browsers làm việc được với HTML–5 hay cao hơn.