
Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam
Vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận
Trang Thi–Văn
Chủ đề: mất mẹ
Tác giả: BéBé Trần



Bài thơ dưới đây, của BéBé Trần,
(con gái lớn của tôi) Khóc Mẹ

~~~~~o~~~~~

TRÂN TRỌNG CHIA BUỒN CÙNG
Niên trưởng Thi sĩ TRẦN QUỐC BẢO
Cựu Chủ tịch Trung Tâm Văn Bút VĐBHK
cmn.
Lá thoắt rơi nơi gốc cội buồn
Còn chi để nói mỗi hoàng hôn
Người đi bỏ lại bao hoè quế
Kẻ ở nhìn theo bấy sóng hồn
Đã
trọn một đời không cách tổ
Sẽ cùng vạn thuở bước chung môn
Ngàn hoa trắng nở BẠCH HỒNG mãn
THÀNH KÍNH PHÂN ƯU QUỐC BẢO
TRẦN.
Rancho Palos Verdes. 15/9/2026
CAO MỴ NHÂN
Caomynhan91@yahoo.com,
Hội viên VB / VĐBHK. kính biệt
~~~~~o~~~~~

Tưởng niệm bác Bạch Hường
Y Thy Võ Phú
Tưởng niệm bác
Maria Margarita Trần Lại Thị Bạch Hường
Sáng thứ Hai, ngày nghỉ lễ Lao Động, khi vợ chồng chúng tôi còn
đang bệnh cảm cúm, nằm nán lại trên giường, tiếng điện thoại bỗng
“ting” lên một tiếng.
Tôi mở email. Và chỉ trong khoảnh
khắc, cả người như chết lặng khi đọc những dòng tin buồn từ bác
Trần Quốc Bảo: bác Lại Thị Bạch Hường, người vợ thân yêu, người
bạn đời đã cùng bác đi qua bao năm tháng, đã đột ngột từ giã cõi
đời vào chiều hôm qua.
Tôi quay sang nói với Kim. Kim bàng
hoàng, sững sờ. Tay chân nàng run lên. Cả hai chúng tôi cứ đọc đi
đọc lại những dòng chữ ấy, như vẫn mong rằng mình đã đọc nhầm,
rằng đó chỉ là một sự nhầm lẫn nào đó. Nhưng sự thật vẫn là sự
thật. Bác Bạch Hường đã thật sự ra đi.
Mới hôm nào thôi,
bác vẫn còn khỏe mạnh. Dù tuổi đã cao, bác vẫn minh mẫn, nhanh
nhẹn, vẫn tự mình lái xe, vẫn đưa bác Trần Quốc Bảo đi đây đó.
Những lần tôi ghé thăm hai bác, bác luôn niềm nở, thân tình. Lần
nào bác cũng giữ tôi ở lại dùng cơm, rồi mới chịu cho về.
Bác vẫn thường gọi tôi bằng một cách gọi rất thân thương: “anh
Yên Thy.”
Tôi từng nói với bác:
“Bác đừng gọi con
là anh, con cháu trong nhà thôi.”
Nhưng có lẽ cách gọi ấy
đã trở thành một thói quen trìu mến của bác. Và rồi tôi cũng
không nhắc lại nữa. Bởi đôi khi, một cách gọi thân thương cũng là
một cách người ta trao cho nhau tình cảm.
Có những lần gia
đình chúng tôi có tiệc, tôi ngỏ ý đến đón hai bác. Bác vẫn nhất
định không chịu, cứ bảo rằng bác tự lái xe được. Bác vẫn thường
tự mình lái xe đến nhà tôi.
Lần gặp nhau gần đây nhất,
chúng tôi còn gặp bác tại tang lễ cố thi sĩ Hoa Văn. Bác vẫn ân
cần, chu đáo, và hiền hòa như mọi khi. Tôi vẫn nhớ hình ảnh bác
mở cửa, đưa bác Nhàn, phu nhân cố thi sĩ Nguyễn Phú Long, ra tận
cửa trước khi ra về.
Không ai có thể nghĩ rằng đó lại là
một trong những lần cuối cùng chúng tôi được nhìn thấy bác.
Đời người thật quá mong manh!
Một cuộc gặp hôm nay, có
thể ngày mai đã trở thành kỷ niệm. Một lời chào tưởng như rất
bình thường, có thể lại là lời từ biệt cuối cùng mà chúng ta
không hề hay biết.
Mới chỉ khoảng sáu tháng trước, bác
Trần Quốc Bảo đã phải đau đớn tiễn đưa người con gái thân yêu,
Margarita Maria Yến Dung, về với Chúa Giêsu Kitô Phục Sinh.
Nỗi đau mất con còn chưa kịp nguôi ngoai, vết thương trong
lòng còn chưa kịp lành, thì hôm nay bác lại phải đối diện với một
mất mát quá lớn lao khác. Người vợ đã cùng bác đi qua bao năm
tháng cuộc đời cũng đã rời xa bác. Người từng cùng bác chia sẻ
những buồn vui của cuộc sống. Người từng bên bác trong những ngày
bình yên cũng như những lúc gian nan. Người từng cùng bác đi qua
những năm tháng dài của tình nghĩa vợ chồng. Vậy mà hôm nay, bác
phải một mình tiễn người đầu ấp tay gối về nơi vĩnh hằng.
Có những nỗi đau không thể diễn tả bằng lời. Có những mất mát
càng nói càng nghẹn ngào. Và có lẽ, trong cuộc đời một con người,
thật khó có nỗi đau nào lớn hơn khi phải lần lượt tiễn đưa những
người mình yêu thương nhất.
Bác Bạch Hường ra đi quá đột
ngột. Không một lời từ biệt. Không ai kịp chuẩn bị tinh thần cho
cuộc chia lìa này. Bác để lại phía sau một khoảng trống không gì
có thể lấp đầy. Đặc biệt là trong trái tim bác Trần Quốc Bảo.
Sau những tháng ngày đã cùng nhau đi qua, giờ đây căn nhà vẫn
còn đó, những kỷ niệm vẫn còn đó, những nơi từng đi qua vẫn còn
đó... nhưng người bạn đời thân yêu đã không còn ở bên cạnh nữa.
Đó là nỗi đau mà chỉ người ở lại mới có thể cảm nhận hết được.
Hôm nay, chúng tôi thật sự không biết nói gì hơn ngoài hai
chữ: THƯƠNG TIẾC. Thương một người phụ nữ hiền hòa, tình cảm,
luôn ân cần với mọi người. Thương những bữa cơm bác từng giữ
chúng tôi ở lại. Thương tiếng gọi “anh Yên Thy” thân mật ngày
nào. Thương hình ảnh bác vẫn tự mình lái xe, vẫn khỏe mạnh, vẫn
vui vẻ gặp gỡ bạn bè. Và đau xót nhất là hôm nay, tất cả những
hình ảnh ấy chỉ còn lại trong ký ức.
Bác Bạch Hường ơi,
mới hôm nào chúng tôi còn gặp bác giữa dòng người đến tiễn biệt
một người bạn. Vậy mà hôm nay, chúng tôi lại phải đứng từ xa tiễn
biệt bác. Cuộc đời sao ngắn ngủi quá!
Người đến rồi
người đi.
Những cuộc gặp rồi cũng có ngày chia ly.
Chỉ có
tình thương và những kỷ niệm đẹp là còn ở lại.
Kính
mong bác Trần Quốc Bảo cố gắng giữ gìn sức khỏe và nương nhờ tình
thương của gia đình, bạn bè để vượt qua những ngày tháng đau buồn
nhất của cuộc đời.
Chúng tôi hiểu rằng không một lời chia
buồn nào có thể làm vơi đi nỗi đau của bác lúc này. Nhưng xin bác
rằng, trong giờ phút đau thương này, bác không đơn độc. Vẫn còn
rất nhiều người đang hướng về bác, thương cảm, và cầu nguyện cho
bác.
Xin mọi người cùng chúng tôi hiệp lời cầu nguyện cho
linh hồn Maria Margarita Trần Lại Thị Bạch Hường.
Xin Chúa
Giêsu Kitô Phục Sinh thương đón nhận linh hồn bác vào hưởng Nhan
Thánh Chúa. Xin Đức Mẹ Maria dang rộng vòng tay từ ái đón bác về
bên Chúa, nơi không còn nước mắt, không còn đau khổ, không còn
chia lìa.
Xin thành kính phân ưu cùng thi sĩ Trần Quốc Bảo
và toàn thể tang quyến.
Bác Bạch Hường ơi...
Xin
bác an nghỉ bình yên trong vòng tay yêu thương của Chúa.
Xin những tháng ngày bác đã sống, những tình cảm bác đã trao,
những yêu thương bác đã để lại nơi gia đình và bạn bè trở thành
những kỷ niệm đẹp không bao giờ phai nhạt.
Vĩnh biệt bác.
Một người phụ nữ đã sống bằng tình yêu thương, đã để lại phía
sau những ân tình sâu đậm, và hôm nay ra đi, để lại trong lòng
những người ở lại một khoảng trống cùng nỗi nhớ thương khôn
nguôi.
Xin Chúa đón nhận linh hồn Maria Margarita Trần Lại
Thị Bạch Hường vào hưởng Nhan Thánh Chúa đời đời.
Amen!
Mới hôm nào còn gặp
bác đây,
Nụ cười, lời nói vẫn đong đầy.
Ai ngờ một thoáng
đời ly biệt,
Bác đã về nơi Chúa đón tay.
Nhớ tiếng
“anh Yên Thy” trìu mến,
Nhớ bữa cơm nhà, nhớ dáng quen.
Nhớ
chiếc xe xưa bác vẫn lái,
Những chuyện bình thường hóa nhớ
thương.
Mới sáu tháng thôi, con mất trước,
Nay người
đầu gối cũng lìa đời.
Bác Trần Quốc Bảo biết tìm đâu,
Một
bóng hình thương suốt cuộc đời.
Căn nhà vẫn đó, người đâu
mất,
Kỷ niệm còn nguyên, bóng đã xa.
Xin Chúa thương đưa
người về cõi,
Nơi không còn lệ, chẳng chia xa.
Bác ơi,
xin ngủ giấc bình yên,
Trong vòng tay Chúa, Mẹ dịu hiền.
Một đời yêu dấu xin lưu lại,
Trong trái tim người ở trần gian.

Y Thy Võ Phú

trang thơ trần quốc bảo


thiên sứ micae – thánh bổn mạng sđnd qlvnch

|
|

hình nền: thắng cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ. Để xem được trang web này một cách hoàn hảo, máy của bạn cần được trang bị chương trình Microsoft Internet Explorer (MSIE) Ấn bản 9 hay cao hơn hoặc những chương trình Web Browsers làm việc được với HTML–5 hay cao hơn.
nguồn: internet eMail by trần quốc bảo chuyển
Đăng ngày thứ Tư, September 16, 2026
tkd, Khoá 10A–72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH